LỠ BƯỚC SANG NGANG (NGUYỄN BÍNH)

Mấy bữa nay vì sức khỏe không được tố lắm nên chưa post bài lên kịp. Mong bạn đọc thông cảm. Hôm nay xin pót lên một số bài thơ của Nguyễn Bính (gồm cả nguyên tác và bản dịch thơ tiếng Pháp)


Nhà thơ Nguyễn Bính



LỠ BƯỚC SANG NGANG
  


I.
 

“Em ơi em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn mẹ già em thương.
Mẹ già một nắng hai sương
Chị đi một bước trăm đường xót xa.

Cậy em em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn mẹ già em thương. 
Hôm nay khói pháo đầy đường
Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng.

Chuyến này chị bước sang ngang
Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay.
Rượu hồng em uống cho say
Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.

Rồi đây sóng gió ngang sông
Đầy thuyền hận chị lo không tới bờ
Miếu thiêng vụng kén người thờ
Nhà hương khói lạnh chị nhờ cậy em.

Đêm nay là trắng ba đêm.
Chị thương chị kiếp con chim lìa đàn.
Một vai gánh lấy giang san...
Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương.

Mắt quầng tóc rối tơ vương
Em còn cho chị lược gương làm gì!
 
Một lần này bước ra đi
Là không hẹn một lần về nữa đâu

Cách mấy mươi con sông sâu
Và trăm nghìn vạn nhịp cầu chênh vênh
 
Cũng là thôi... cũng là đành...
Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao?

Tuổi son nhạt thắm phai đào
Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người!
 
Em đừng khóc nữa em ơi!
Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em!

Một đi bảy nổi ba chìm
Trăm cay ngàn đắng con tim héo dần

Dầu em thương chị mười phần
Cũng không ngăn nổi một lần chị đi”.
 

Chị tôi nước mắt đầm đìa
Chào hai họ để đi về nhà ai...
Mẹ trông theo mẹ thở dài
Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
Tôi ra đứng ở đầu làng
Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.  
 


II
 

Giời mưa ướt áo làm gì?
Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng.
Người ta: pháo đỏ rượu hồng.
Mà trên hồn chị một vòng hoa tang.

Lần đầu chị bước sang ngang
Tuổi son sông nước đò giang chưa tường.
Ở nhà em nhớ mẹ thương
Ba gian trống một mảnh vườn xác xơ.

Mẹ ngồi bên cửi xe tơ
Thời thường nhắc : Chị mày giờ ra sao?

“- Chị bây giờ”... Nói thế nào?
Bướm tiên khi đã lọt vào vườn hoang.

Chị từ lỡ bước sang ngang
Trời giông bão giữa tràng giang lật thuyền.
Xuôi giòng nước chảy liên miên
Đưa thân thế chị tới miền đau thương

Mười năm gối hận bên giường
Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
Mười năm đưa đám một mình
Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên.

Mười năm lòng lạnh như tiền
Tim đi hết máu cái duyên không về.
“Nhưng em ơi một đêm hè
Hoa soan nở xác con ve hoàn hồn.

Dừng chân trên bến sông buồn
Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang.
Đoái thương thân chị lỡ làng.
Đoái thương phận chị dở dang những ngày.

Rồi... rồi... chị nói sao đây!
Em ơi nói nhỏ câu này với em...
...Thế rồi máu trở về tim
Duyên làm lành chị duyên tìm về môi.

Chị nay lòng ấm lại rồi
Mối tình chết đã có người hồi sinh.
Chị từ dan díu với tình
Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng.
 

“Tim ai khắc một chữ “nàng”
Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theo.
Nhưng yêu chỉ để mà yêu
Chị còn dám ước một điều gì hơn.

Một lầm hai lỡ keo sơn
Mong gì gắn lại phím đàn ngang cung.
 
Rồi đêm kia lệ ròng ròng
Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.
 
Tháng ngày qua cửa buồng the
Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa”.
 


III
 

Úp mặt vào hai bàn tay
Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm.
 
“Đã đành máu chảy về tim
              
Nhưng khôn ướt nổi cánh chim giang hồ
 

Người đi xây dựng cơ đồ...
Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuân.
Người đi khoác áo phong trần
Chị về may áo liệm dần nhớ thương.

Hồn trinh ôm chặt chân giường
Đã cùng chị khóc đoạn đường thơ ngây.
Năm xưa đêm ấy giường này
Nghiến răng... nhắm mắt... chau mày... cực chưa!

Thế là tan một giấc mơ
Thế là cả một bài thơ não nùng!
Tuổi son má đỏ môi hồng
Bước chân về đến nhà chồng là thôi!

Đêm qua mưa gió đầy giời
Trong hồn chị có một người đi qua...
 
Em về thương lấy mẹ già
Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.
Chị giờ sống cũng như không
Coi như chị đã sang sông đắm đò”.


 
                                               
                                       

LA TRAVERSEÙE MALHEUREUSE


“Reste aø la maison ma soeur
Taille le murier et soigne notre vieille meøre
Elle a toujours veùcu dans le labeur et la miseøre
Chaque pas loin d’elle me remplit de douleurs.

Je te le demande: reste ma soeur!
Taille le murier et soigne notre vieille meøre!
Aujourd’hui les eùclats de peùtards jonchent les sentiers
Demain la fumeùe s’ attardera au-dressus du village

Cette fois c’en est fait: j’ai dit oui au mariage
Mon beau reâve est bien aø tout jamais briseù!
Du vin rose bois ma soeur jusqu’aø l’enivrement!
Partage ma joie pour les quelques dernieøres secondes

Lourde de regrets dans le vent et l’orage qui grondent
Ma barque risque de sombrer dans le courant.
Trop maladroite pour remplir mes devoirs de fille
Je compte sur toi pour ne pas laisser notre foyer eùteint
Voici ma troisieøme nuit blanche ma dernieøre en famille
Oiseau eùgareù je me plains moi-meâme et pleure mon destin!


Alourdie d’un coâteù par mes devoirs de femme
Et de l’autre par mille regrets et mille deùsespoirs
J’ai les yeux cerneùs et les cheveux emmeâleùs pauvre aâme!
A quoi bon me donner encor des peignes et des miroirs?

En partant cette fois sans promesse aucune
Seùpareùe par des rivieøres et des monts eùleveùs
Tout est fini pour moi: je m’y reùsigne!
Mais suis-je la seule aø faire une malheureuse traverseùe?

Combien d’autres comme moi ont vu leur jeunesse
S’eùtioler avec le temps et leur coeur endolori!
La barque de leur destineùe ballote au milieu des deùtresses.
Ne pleure plus ma soeur! Mon sort est accompli!

Mon deùpart cette fois annonce des peùrils innombrables
  
Mille souffrances ameøres font desseùcher peu aø peu mon coeur
Ton affection meâme immense tes regrets meâme inconsolables
Ne sauraient empeâcher mon deùpart par les pleurs”

Ainsi dit ma pauvre soeur aø travers les sanglots  
 Salue les deux familles pour se rendre aø sa demeure nouvelle.
Ma meøre la suit des yeux soupirant sans un mot
Les peùtards rouges subitement eùclatent de plus belle.
Debout aø la sortie du village je la suis du regard tou  seule
Longtemps au-delaø des champs de murier.

“Pourquoi cette pluie soudaine mouille-t-elle ma robe?
J’avais dix-sept ans aø peine quand je me suis marieùe 
Pour les autres c’eùtait des peùtards rouges et du vin  parfumeù
Mais en mon aâme rien qu’une couronne funeøbre!

Traverser la rivieøre voici pour moi le premier pas!
Des barques et des courants je suis trop jeune pour 
                                                             avoir l’expeùrience!
AØ la maison Maman me plaint tu regrettes mon  absence
Trois pieøces vides un jardin en piteux eùtat!
Assise aø son meùtier Maman souvent demande:
“Qu’est-elle devenue aø preùsent ta soeur?”
– AØ preùsent je juis – que dirai-je en reùponse
Ceùleste papillon eùgareù dans un jardin deùsert?


Depuis le jour de ma traverseùe malheureuse
L’ouragan s’est abattu ma barque a sombreù dans les 
                                                              flots en fureur
Le courant fatal dans sa course impeùtueuse
A emporteù ma vie dans des reùgions de douleur!

Dix ans les regrets et les amertumes emplissent
                                                           mon lit solitaire
Dix ans mes larmes se meâlent aø mon bouillon chaque our
Dix ans j’ai suivi mon cercueil et de mes mains
                                                          creuseù la terre
Pour l’enterrement final de mon premier amour!
Dix ans mon aâme s’est refroidie sans retour
Le coeur vide de sang l’amour ne revient gueøre!

                          
  II

“Mais ma soeur!
Lorsque s’eùpanouissent les fleurs de lilas une nuit d’eùteù
Et que le corps de la cigale reprend sa vie ordinaire
Arreâtant ses pas sur la berge de la rivieøre
L’artiste croyait que la barque attendait encor des   passagers.

Soit compatissant aø mon infortune et 
                                                mes deùceptions  d’amour
Soit compatissant aø mes jours d’abandon et de solitude
Alors voilaø! en ma situation si rude
Viens plus preøs encore! Que je te dise ce mot…!


Alors le sang de nouveau palpite dans mon coeur
L’amour m’a gueùrie; il tente de s’eùpanouir sur mes leøvres
Mon aâme refroidie sent renaitre la chaleur
Mes sentiments morts quelqu’un les fait revivre.

Depuis que de l’amour tout mon eâtre est rempli
Ma jeunesse s’eùpanouit comme une aurore nouvelle
Unique dans son coeur est graveù le mot “Elle”
Et dans le mien le seul mot “Lui”!

Mais je n’ai aimeù seulement que pour aimer
Je n’osais concevoir aucune autre espeùrance
Apreøs tant d’erreurs de faux pas de confiance
Les cordes de la guitare rompues espeøre-t-on les raccorder?

Puis une nuit les yeux remplis de larmes
Je le reconduis aø l’autre rive et rentre seule aø la maison
Enfermeùe dans ma chamber des jours et
                                           des nuits  sans  charmes
Peùtale par peùtale je ramasse les fleurs d’arrieøre-saison”.


III
                                     

                                    
Se couvrant le visage de la paume de ses mains 
Ma soeur avait pleureù un jour et une nuit tout entieøre…
“Le sang revenant au coeur peut ranimer un amour eùteint
 Mais ne peut malgreù tout mouiller les ailes  aventurieøres

Tandis que Lui s’en va de sa carrieøre poursuivre le cours
Je rentre planter des herbes sur la tombe de ma jeunesse
Lui s’en va drapeù sous le manteau de poussieøre et de  tempeâte
Je rentre tissant le linceul pour enterrer mes souvenirs    
                                                                                d’amour.
Mon aâme virginale lieùe aux pieds de ce lit 
A pleureù avec moi mes anneùes d’innocence
Sur ce meâme lit plus de dix ans passeùs une nuit en  silence
J’ai du heùlas! serrer les dents fermer les yeux  
                                                              froncer les sourcils!
Un beau reâve d’amour s’est dissipeù ainsi
Et commençait ainsi la plus triste des romances! 

Les joues roses les leøvres rouges eùclatante de jeunesse
Une fois la porte de l’hymeùneùe franchie tout est tombeù
La nuit dernieøre sous un ciel d’orage et de deùtresse
Un homme aø travers mon aâme a passeù.
“Retourne ma soeur!

Soigne notre vieille meøre
N’attends plus mon retour: tu perdras ton temps!
Pour moi vivre ou mourir que m’importe aø preùsent?
Consideøre-moi emporteùe par les flots pendant la traverseùe de  
                                                                                    la rivieøre!
 



  

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'4642','miq3nqclk980gqe1he0gsj6mr4','0','Guest','0','54.80.140.29','2018-08-16 15:04:32','/a48877/lo-buoc-sang-ngang-nguyen-binh.html')