CÔ LÁI ĐÒ (NGUYỄN BÍNH)



CÔ LÁI ĐÒ  

Xuân đã đem mong nhớ trở về
Lòng cô gái ở bến sông kia
Cô hồi tưởng lại ba xuân trước
Trên bến cùng ai đã nặng thề
Nhưng rồi người khách tình quân ấy
Đi mãi không về với bến sông
Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi
Mấy lần cô lái mỏi mòn trông
Xuân này đến nữa đã ba xuânĐóm lửa tình duyên tắt nguội dầnChẳng lẽ ôm thuyền chờ đợi mãi
Cô đành lỗi ước với tình quân
Bỏ thuyền bỏ bến bỏ dòng sôngCô lái đò kia đi lấy chồng Vắng bóng cô em từ dạo ấyĐể buồn cho những khách sang sông.

LA JEUNE PASSEUSE

Le printemps a de nouveau fait revenir l’esperance
À la jeune passeuse d’un embarcadere lointain
Elle se rappelle qu’il y trois ans en toute confiance
Lui et elle se sont jures fidelite sans fin.
Mais depuis ce jour le passager devenu son amant
Est parti sans retour a l’encontre de sa promesse.
Combien de fois deja s’ecoulait le printemps!
Combien de fois deja elle l’attendait dans la tristesse!
Voila bientot le troisieme printemps qui passe;
Le feu de son amour peu a peu s’est eteint.
Faut-il toujours l’attendre avec sa frele barque?
À contre-coeur elle a du oublier son serment.

Abandonnant la barque le courant l’embarcadere
La jeune passeuse s’est mariee et s’en est allee ailleurs…
Depuis lors sa silhouette absente de la rive solitaire
Les paaaagers sans le dire sentent la desolation dans leur coeur.