CÁI DẢI MŨ POMPADOUR MỘT CUỐN SÁCH CỦA NIỀM TIN VÀ LÒNG NHÂN HẬU



            Nhân kỷ niệm lần thứ 23 ngày mất cùa Nhà Thơ MAURICE CARÊME (Bỉ)
                             
                                    13 / 01 / 1978 – 13 / 01 / 2001
 
  
                                          Nhà thơ MAURICE CAREÂME 

       Không ở đâu bằng ổ cuớn CÁI DẢI MŨ POMPADOUR  phong cách kể truyện của Maurice Carême tỏ ra thật là siêu đẳng và có tác dụng rung động lòng độc giả  đến thế. Nội dung các truyện kể vẫn là câu truyên đời thường không phải chuyện  riêng của trẻ con mà của toàn xã hội cũng không phải dành riêng cho  trẻ con mà cho cả mọi người. 
Cuôc sống con người không phải chỉ giới hạn  ở sự ăn mặc đi lại học hành lao động nghỉ ngơi giao tiếp và những hoạt động thấy được nghe đưôc sờ được mà thôi. Con người cón có một cái đầu óc để tư duy một trí tưởng tượng để mơ mộng và một trái tim để yêu thương và  giân hờn yêu cái đáng yêu và giận cái đáng giận. Hành động cụ thể xảy ra trong một thời gian và một nơi chốn nhất định Nhưng tư duy tưởng tưởng và tình cảm con người- tức là hoạt độngtâm linh- thì vượt ra ngoài mọi giới hạn không gian và thời gian đả đành  mà tự thân nó cũng phát triển  không giới hạn..

       Tôi đọc truyện đầu tiên NHỮNG HẠT DẺ. Trong chiến tranh một bé gái người Bỉ sơ tán sang  một vùng biên giới nước Pháp. Mẹ em ốm bệnh. Hằng ngày em ra cửa hiệu thực phẩm mua bánh bit-cốt về cho mẹ thấy trong một chiếc thẩu thuỷ tinh bày bán những hạt dẻ mà em thích. Nhưng không có tiền em đành rỏ nước bọt nhìn cho đờ thèm rồi về. Ngày nào cũng vậy. Một hôm em không thấy cái thẩu hạt dẻ đâu em buồn thì bỗng em đụng phải  cái gì dười chân em. Em cúi xuống: một thẩu đầy hạt dẻ! Không suy nghĩ lâu em cúi xuống xọc  hai tay vào  bốc luôn hai  nắm to ấp vào chiếc tạp-dề của mình.  Bà chủ quán trông thấy mắng em : -“ Có phải ở nước cô   bọn con gái nhỏ có cái mốt vào chôm đồ trong các cửa hàng không hả?”  -“Nhưng đây không phải là ăn cắp ! Những hạt dẻ này là từ nước tôi mang đến. Người ta đã hái chúng ở núi Hoàng Dương!”  Đọc tới đây cùng một lúc tình cảm và tư duy tôi bị xúc động.  Đây là lời một em bé sao ?  Không mua ngang nhiên bốc hai nắm hạt dẻ trong một cửa hàng bà chủ cửa hàng bắt được mắng -  không phải mắng em mà mắng “bọn con gái nhỏ nước em có cái mốt vào các cửa hàng chôm đồ” Em đã phản đối rành mạch dụa trên một thứ lẽ phải bẩm sinh lắng sâu trong tiềm thức  mà vẫn theo y thức bản năng ấy em nghĩ rằng như em mọi người đều phải có. Và em đã nhân danh không phải  cá nhân em mà là nhân danh bọn con gái  nước   em dõng dạc tuyên bố : "Đây không phải là ăn cắp” vì hạt dẻ này người ta ( tức nước ngoài) đã lấy  từ núi Hoàng Dương của nước em – Nói cách khác em khẳng định theo quan niệm nhân bản bé thơ của em :  hạt dẻ la hạt dẻ của nước em em có quyền  sử dụng hợp pháp chứ không phải là ăn cắp ; còn các người lấy hạt dẻ của nước em đem về bán tại nước các người mới là bất hợp pháp   mới thực sự là ăn cắp! Nhưng em đa lịch sự không nói toạc ra thôi.
 
       Đây là cái điều vừa bình thường vừa đáng kinh ngạc trong tư duy của một em bé. Và  chi tiết sau đây mới là cái sâu sắc đáng kinh ngạc trong tình cảm của em. Bị mắng em đã phải trả lại hạt dẻ vào trong thẩu. Về nhà thay áo em thấy có cái gì cồm cộm. Thì ra là một hạt dẻ còn sót lại Em run rẩy vừa vuốt ve nó bằng đầu ngón tay vừa bỗng nhiên  thấy như  do một phép lạ nào đó mà nó được treo lên trên  một cành cây nhỏ của núi Hoàng Dương dưới một bầu trời xán lạn và rộng hơn cả bầu trời bao la….Rồi em làm một cái túi nhỏ đựng hạt dẻ  buộc nó vào sợi dây chuyền em mang ở cổ giữa chiếc bùa bảo vệ sức khoẻ và cái tượng Đức Bà La Loriette quan thầy của quê  em. Từ nay em không còn phải đứng lại ở trước cửa tiệm bánh nữa : “Chả phải là  tôi đang mang cả quê hương tôi trên ngực là gì đây? “  Maurice Carême phải là một con người  như thế nào mới xây dựng nên được  hình tượng một em bé biết yêu nước một cách cụ thể sâu sắc mãnh liệt và thông minh   trân trọng  và cảm đông đến như vậy...

         Một truyện khác CON NGỰA BẬP BÊNH lại nói đến cái tình người nhân hậu bao la. Bác Louis thắc mắc với cả Thượng Đế đấng cầm cân nẩy mực  cuộc đời trần thế mà lại để cho đời đầy dẫy không biết  cơ man nào là số phận bị dập vùi trong bất hạnh. Bác làngười  bị bệnh Parkinson đi cầu xin phép lạ của Đức Bà La Loriette. Bé Jean-Pierre thì  mang tật nguyền từ buổi sơ sinh mồ côi cha mẹ ở với ông bà ngoại có năm con cũng đều chết cả. Bán hết tất cả hy sinh tất cả ông bà vẫn không sao nuôi chữa cháu được đanh tìm đến La Loriette mong được một  phép lạ cứu đứa cháu tật nguyền. Theo niềm tin của nhân dân vùng này thì  các trẻ em tới đó mỗi em rước một ngọn nến và phải giữ sao cho ngọn nến không tắt. Nếu em bé tự ý muốn của mình trao ngọn nến cho một người lớn thì người lớn kia được khỏi bệnh Ngược lại nếu một người lớn tự mình  lấy ngọn nến từ tay một đứa bé thì đứa bé được khỏi bệnh..Bác Louis thấy Jean-Pierre và cùng một lúc Jean-Pierre cũng thấy bác. Tất nhiên hai người đã tìm nhau bác Louis thì với ý  định xin Jean-Pierre cho bác ngọn nến của em  để Đức Bà xứ La Loriette ban phước chữa cho em khỏi bệnh. Jean-Pierre thì muốn tự mình trao ngọn nến mình cho bác Louis  để bác được khỏi bệnh Parkinson nhờ phép lạ Đức Bà. Trong lúc vội vàng ngọn nến không may bị tắt. Cả hai bên biết chuyện không lành càng quyến luyến nhau. lễ xong ra về không dứt. Bác Louis hứa sẽ tới thăm Jean-Pierre. Bác đã khỏi bệnh. Vài tuần sau bác đi mua một con ngựa bập bênh rất đẹp để tặng em nhưng  tìm đến nhà thì em vừa chết cách ba hôm. Thương qua bác ôm ngựa lên tận đỉnh đồi đặt ngựa xuống trước mộ và khấn: 
“Bác tới đây Jean-Pierre ơi!.Bác không quên cháu đau cháu biết đấy. Bác mang tặng cháu mợt con ngựa bập bênh rất đẹp đây…!

         Tình thương của con người có những lúc cao cả trong suốt sáng ngời và cảm động là như vậy. Và  bác  Louis kể lại : “ Tôi thấy con ngựa bập bênh nhẹ nhàng trên mộ như thể Jean-Pierre vừa cỡi lên nó.”. Bác    kết luận với giọng nói và tấm lòng mênh mông nhân hậu : “ Nếu tôi là Đức Chúa Trời thì tôi vẫn phải quản lý Cuốn Sách Lớn của tôi– cuốn sách Số Phận-  nhưng một cách khác kia!”.  
         
  
       
         Truyện “Cái dải mũ Pompadour” kể chuyện một em bé rất sung sướng được mẹ mua cho một chiếc mũ mới có cái dải Pompadour đẹp tuyệt vời. Em ngắm nghía nó em tự hào vì nó như là niềm hạnh phúc lớn lao nhất đời em. Không may em bị bệnh sởi ảnh hưởng đến con mắt gần như bị mù. Chạy chữa khắp nơi bệnh có giảm nhưng em vẫn chưa dám mở mắt nhìn còn đau lắm. Ba em cho em đi chơi nhiều nơi trong vùng kể cho em  vừa chuyện thật vừa chuyện thần tiên : em  nhìn thấy tất cả nhưng bằng tưởng tượng qua đôi mắt của ba. Trở về nhà nhớ lại cái dải mũ em bỗng hát cho ba em nghe bài hát mà em đã ứng khẩu hát lên khi em được mẹ tặng chiếc mũ mới với cái dải Pompadour. Ba em vụt nghĩ ra :”Sao mình ngốc thế nhỉ ?” rồi biến mất về phía buồng em lát sau ông trở lại sẽ đặt lên đùi em một cái túi bằng giấy. Em sờ vào túi kêu lên sung sướng “ Cái  mũ của tôi ! Cái mũ của tôi!” Ngón tay em đã thoăn thoắt mở  túi  ;  em khẽ hé rồi ráng mở to đôi mắt để  nhìn cái mũ mới có cái dải Pompadour yêu quý của em mặc dầu ánh sáng đốt cháy mắt em khác nào một thanh sắt nung đỏ…Nhờ vậy mà em lành bệnh.  Phải chăng câu truyện muốn khuyên người ta  hãy tự cứu lấy mình trước hết bằng chính nghị lực của mình và bằng niềm tin yêu mãnh liệt cuộc sống?
 

        Các truyện khác cũng vậy. Về mặt này hay mặt nọ Maurice Carême  ca ngợi những đức tính và tình cảm tốt đẹp của con người bắt đầu từ những tình cảm thiêng liêng của gia đình yêu cha mẹ yêu em út (Sương mù Ông Thứ Năm…) kế đến là yêu bạn bè hàng xóm yêu những con vật mình nuôi tiến tới yêu tất mọi người nhất là những người bất hạnh rồi sau cùng mênh mông và sâu sắc nhất là yêu quê hương Tổ Quốc. Cả đến con quỷ hiện hình trong nhân vật mụ phù thuỷ Bella cô bé kể truyện cũng chỉ ghét ở nó cái thói dộc ác thù hằn dai lợi dụng làm khổ người khác nhưng chưa  căm thù đến mức độ  tìm cách tiêu diệt.. Bởi vì  em cũng có nhiều lần hái trộm táo của mụ ta; mụ ta mách ba mẹ em sửa phạt em cũng có cái lý đúng của mụ. Trong tâm hồn em luôn luôn tồn tại cái yếu tô hàng đầu làm nên bản lĩnh con người đó là  cái tiềm  thức bản năng về sự phân biệt phải trái.
 Những tập truyện kể khác của Maurice Carême như Hòn Bi thuỷ tinh Vương quốc các loài hoa Truyện kể cho Caprine…có nhửng yếu tố hoang đường-   bên ngoài hoang đường  nhưng bên  trong hiện thực.

         Tập Cái Dải mũ Pompadour trừ truyện Những chiếc bánh kẹp- đều được xây dựng từ những tư liệu hiện thực có khi được lãng mạn hóa cho  dễ thấm vào lòng người và phát huy tác dụng giáo dục sâu sắc của nó . Đọc Maurice Carême trẻ thơ cũng như người lớn ai cũng thấy yêu cái đẹp cái tốt và ghét cái xấu ai cũng mong muốn và nghĩ : giá như cái thế giới này một ngày kia được như cái thế giới  dễ thương mà chính  Maurice Carême mong muốn : nếu không phải là hết hẳn những số phận bất hạnh hầu như  đã được định sẵn trong Quyển Sách Lớn  cuả Thượng Đế thì ít ra cũng có nhiều người rất nhiều người như bác Louis biết quên nỗi đau riêng của mình để nghĩ đến -và cứu chữa nỗi đau người khác.
 Tập truyện Cái Dải Mũ Pompadour cũng như những tập truyện khác của Maurice Carême là cuốn sách của Lòng Nhân Hậu của Niềm Tin .

      Trong cuộc sống ngày nay mà niềm tin đang  bị xói mòn một cách đáng báo động những cuốn sách như vậy đáng quý đáng trân trọng và đáng đọc biết bao trước hết cho những bậc làm cha me thấy con mình đang có nguy cơ trượt  trên một con đường dốc dần dần do ảnh hưởng tai hại cũa những sản phẩm  văn hóa thiếu văn hóa từ mọi nẻo đổ về. 
                           

                               Thành phố Hồ Chí Minh mùa  xuân đầu thế kỷ

                                                    HOÀNG HƯU ĐẢN
 

Đản HH

Cám ơn Hoàng Công Danh

Dạo này bác hơi mệt cho nên cũng ít gửi bài lên blog được. Khi nào khỏe bác sẽ gửi bài dần dần lên. Chúc cháu mạnh khoẻ và gặp nhiều may mắn viết được nhiều tác phẩm hay hơn nữa.

hkzanh

gửi bác

chào bác Hoàng Hữu Đản. nếu cháu nhớ không nhầm thì năm 2006 bác là tác giả cao tuổi nhất cuộc thi truyện ngắn trên CV dịp đó cháu trẻ tuổi nhất nên nhớ thế! hihi
trang của bác rất nhiều tư liệu văn học bổ ích cháu sẽ đọc dần.
cảm ơn bác nhé! chúc bác vui khoẻ người thơ luôn trẻ.
Hoàng Công Danh

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'4642','rld7mshoclofnv3o1rd68uhpb4','0','Guest','0','54.92.164.184','2018-09-19 12:33:16','/a52175/cai-dai-mu-pompadour-mot-cuon-sach-cua-niem-tin-va-long-nhan-hau.html')