GIỚI THIỆU VỀ BI KỊCH HY LẠP

By

 

i - ĐẤT NƯỚC NHỮNG NGƯỜI YÊU NGHỆ THUẬT

Phía Đông - Nam châu Âu nhô ra Địa Trung Hải là một bán đảo gồ ghề bao bọc xung quanh có hàng ngàn đảo nhỏ xanh biếc. Đó là xứ sở một nền thần thoại đẹp đến là kỳ in dấu trên mỗi ngọn núi dòng sông mỗi khu rừng eo biển mỗi thành phố đông vui cho đến mỗi hòn đảo cô đơn giữa mênh mông sóng vỗ đêm ngày.

Đất nước ấy là của những con người có một trí tuệ thông minh linh hoạt những tài năng đa dạng và tinh xảo một khiếu thẩm mỹ tuyệt vời đã sáng tạo ra một nền văn minh chói lọi nhất xưa kia cơ sở đầu tiên vững vàng của nền văn minh thế giới. Đó là cái nôi của nền văn học - nghệ thuật cổ đại mà những thành tựu lớn lao vượt qua những tàn phá của thời gian và những kẻ thù man rợ để mà tồn tại đến ngày nay vẫn không khỏi làm cho chúng ta những con người của cuối thế kỷ XX phải lạ lùng bỡ ngỡ. Có thật chính họ những con người sống trước chúng ta trên hai nghìn năm trăm năm ấy đã làm ra những điều kỳ vĩ này chăng? Một ngôi điện Parthénon với những hàng trụ cẩm thạch trắng chạy suốt bốn xung quanh với hai trăm năm mươi hai bức phù điêu tuyệt diệu; một bức tượng tròn bằng ngà và vàng của nữ thần Athéna mười hai mét cao; cây hải đăng Alexandrie thư viện Alexandrie với 700.000 cuốn sách... những thiên anh hùng ca bất hủ Iliade và Odyssée những vở kịch Antigone Médée Oédipe... những bộ óc bách khoa như Aristote tất cả những thành tựu đó đều như những tấm huân chương trên ngực biểu dương cái khả năng sáng tạo vô tận của con người.

Nhà triết học nhà khoa học người nghệ sĩ và nhà thơ trong Chàng trai Hy - Lạp ngày xưa chính là cái tuổi hoa niên của nhân loại. Phơi phới tình yêu đời và nghị lực say hiểu biết tin ở mình một buổi sáng mùa xuân hoa lá xanh tươi chan hoà ánh nắng chàng trai ôm chiếc huyền cầm đi tìm lên thế giới bao la kỳ diệu của Chín Nàng thơ. Từ chỗ ở thần tiên các Nàng thơ ngày ngày để mắt xuống cõi trần tìm một bóng dáng thân yêu để truyền lại cho đời những tài hoa bất tuyệt. Giữa lúc chờ mong tha thiết ấy chàng trai Hy - Lạp bỗng nhẹ nhàng tới gõ cửa tiên cung ra mắt các nàng. Rung động trước vẻ đẹp cân đối hài hoà cao thượng của một chàng trai trẻ các nàng thơ âu yếm san sẻ cho chàng trai tất cả những tinh hoa tài nghệ của mình. Thấy như vậy vẫn chưa đủ bộc lộ hết mối tình gắn bó các Nàng dời luôn chỗ ở của mình xuống ngay xứ sở của chàng trai trên các ngọn núi Pinde Hélicon Parnasse thắm đẹp bốn mùa. Rồi các nàng thay phiên nhau rót chất thần đơn thơm ngát ngọt ngào thanh khiết của mình vào trong trái tim óc và mỗi đường gân thớ thịt của chàng trai.

Bởi vậy mà cái đặc điểm nổi bật của nền văn học Hy - Lạp ngày xưa là nó chứa đựng một chất thơ đậm đà man mác. Chất thơ thấm đượm mỗi chiến tích anh hùng qua lời ca của người nghệ sĩ hát rong. Chất thơ say đắm ngọt ngào trong tiếng nói yêu đương của một Sapho nữ sĩ. Chất thơ toả ra từ một câu trả lời nặng ý nghĩa trên miệng vua Xercès (Ba tư) mà nhà sử học đã "thính tai" nghe được. Chất thơ đọng lại sâu nhất trong những thiên bi kịch trong lời Électra khóc em Médée khóc con đội đồng ca ca ngợi con người... ngày nay đi qua những di tích nhà hát cũ người ta nhưng vẫn còn nghe vọng lại những lời thơ đã từng làm say đắm mọi người trong các ngày hội lễ thần Dionysos ở mọi thành bang.

More...

NGẨU HỨNG THƠ

By

               

                
TẶNG UYÊN TÂM
      
                        
Uyên gấm chập chờn cao giọng hót
                            
 
Lòng xuân lặng lẽ bước thang mây
                            
Bên nhau nương cánh đời thơ mộng
                            
Hạnh phúc thần tiên dễ sánh tày !
   
                                         


           CẢM ƠN P.TH
       
                       
Ơn người trả lại vầng dương sáng
                             
Viết tiếp cho đời những áng thơ
                             
Mang đến mùa thơm cho thế hệ
                            
Cùng xuân vang mãi nhạc giao thừa .
  
                                                                                   

 
TRỌN CHỮ CHUNG TÌNH
                              

Gần gũi nhau mà gẫn nhớ nhau
                            
Vẫn mong như cái thuở ban đầu
                            
Vẫn như dang dở đường ân ái
                            
Trước cảnh trần gian ngập đớn đau !
                                                     
                                             
                             
Xua  tay rũ sạch hận đời
                          
Nhà riêng mở lại mảnh trời riêng ta
                              
Sớm hôm thanh thản vào ra
                        
Thềm hoa trăng rọi chén trà đưa hương.
 
                                
Mặc ai đi trái đạo thường
                        
Tham lam đố kỵ quay cuồng lợi danh
                                
Em ơi ! Hãy sống cho mình
                        
Thương nhau trọn chữ chung tình với nhau
 
                                                 


NGẮM TƯỢNG MÌNH TỰ TRÀO
                                 
 
Ngắm mình không ngỡ là mình
                         
Tay vàng ai đắp cho hình trẻ trung
                                
Vẫn vầng trán hói mênh mông
                         
Vẫn đôi mắt ánh mơ hồng tương lai.
 
                                
Tóc bay môi thoáng nụ cười
                         
Muốn ôm cả vạn kiếp đời vào
tim
                                                                                  

More...

L’AN 2000 QUE DÉSIRES-TU?

By


Que désires-tu mon enfant
Pour saluer le Nouvel An  2000?
 
- Qu’un mignon rossignol
Vienne se poser
Sur la fenêtre de ma chambre
Et chanter! 
Et toi Maman
Pour l’An 2000
Que vas –tu  désirer?
Que vas-tu  faire?
 
- Comme toi chanter
Donner des cours donner des classes
Pour  le bien-être
De notre petite famille
Et le renouveau De notre grand pays.
 
Tu ne dis rien Papa?
- Moi aussi je travaille.
- Mais comment? Entre tes mains
Tu n’as ni ciseaux ni tenailles
Comme le voisin?
 
- J’ai mes livres
J’ai mon piano
J’ai mon pinceau
J’ai ma plume
Je ne frappe pas l’enclume
Mais je console les coeurs
Je rajeunis la vie… 
 
Vienne! Vienne l’An 2000!
Pour te saluer
Maman fait la classe
Pour te saluer
Papa fait de la Poésie
Pour te saluer
Le Rossignol chante à ma fenêtre
Pour te saluer 
J’embrasse
Très fort Papa et Maman
En chantant et en dessinant
Une Fleur Magnifique. 
                                                                           
                                                         
Noel 1999

More...

LA PRIÈRE DE L’AN 2000

By


Dieu Tout-Puissant! Si tu existes
Exauce notre Prière de Nouvel An:
Trois faveurs toutes simples et modestes
Mais suffisantes pour tout le genre humain.
 
- Donne-nous la Paix!
 

On s’est trop entretué à travers les âges
On s’est trop battu pour de pures vanités
Chacun n’a qu’une vie; ils les ont liées en otages
Pour les mettre au feu pour les jeter à la mer.
Dieu Tout-Puissant! Nous as-tu créés pour l’amitié?
Nous as-tu créés pour ces carnages?

- Préseve-nous des catatstrophes garantis-nous l’avenir
En opérant  un Renouveau Total de la Nature!
 

On l’a trop  exploitée jusqu’au coeur  de la terre
Arraché ses entrailles et troué le ciel
Saccagé la vraie vie pour des rêves irréels
Dévasté les forêts interrompu les sources
Sacrifié l’intérêt  de la Communauté et du Peuple
Pour des buts particuliers  impurs  et criminels. 
           
Bon Dieu! La vie devient triste les méchants abondent
Le crime s’infiltre dans l’ame même de nos enfants!
Pourquoi laisses-tu avec les plus  beaux progrès du monde
Les plus belles fleurs de l’âme dépérir avec le temps?
 
- Faites-les revivre! Dieu Tout-Puissant Dieu Éternel!
La Justice l’Amitié l’Amour la Loyauté sociale!
Préserve-nous de la dégénérescence générale
Qui sera unecondamnation mort sans appel! 
 
Dieu Tout-Puissant!
Puisque tu as créé l’Homme à ton image
Refais pour lui un Paradis Renaissant
Refais pour lui une Planète sans crime ni carnage
Sans guerre sans pollution de l’environnement!
Où l’on peut vivre en paix dans l’Amitié et l’Amour
Travailler et créer sans danger d’aucune sorte
Tous pour chacun et chacun pour les autres   
POUR  L’AN 2000 et  POUR TOUJOURS  
                             1er Janvier l’an 2000.. 

More...

BÀI THƠ XUÂN CHO EM

By


Anh hẹn cùng em mỗi sáng mai
Viết cho em trọn một trang dài
Những dòng nhật ký còn xao xuyến
Những ý yêu thương những chuyện đời. 
Không biết lòng anh tự lúc nào
Đã lên hoà quyện với trăng sao
Để tìm cho thấy và tiêu huỷ
Hết sạch trần gian mọi hận sầu. 
Cho đường em đi bừng hương xanh
Cho hơi em thở gió trong lành
Cho chân em bước đầy duyên dáng
Sâu lắng niềm vui ánh mắt xinh. 
Anh muốn đời em từ hôm nay
Vô tư thanh thoát mọi u hoài
Qua rồi những chặng đường cay đắng
Bỏ lại sau lưng những ngậm ngùi. 
Đừng tiếc em ơi những mảnh lòng
Một thời còn để dấu đau thương
Quên đi quên hết và tha thứ
Xoá sạch lòng em những vấn vương. 
Rồi bước lên đi hồn nhẹ nhõm
Thênh thang đường rộng giữa trời mây
Cho thơ anh viết không sầu hận
Cho cuộc đời em lộng ánh mai.  

More...

LA VALENTINE

By

 Comment la fête d’un Martyr-Bienheureux 
 
Décapité par la hâche de la Rome féodale
Est-elle devenue la Journée Internationale
La Fête Traditionnelle des Amoureux? 
À côté du Saint il y avait une Sainte
Sa compagne sa bien-aimée son amie
Qui pour la même Foi à l’appel du paradis
Avait le même jour subi la même peine?
 
Que ne ferait-on pas ô miracle d’amour!
Pour être à tout moment dans les bras l’un de l’autre
Même dans le néant même dans l’impossible
Ensemble dans le vie ensemble dans la mort?
 
Voila ce qu’ils ont fait. Et leur douleur sublime
Fait de ce couple de Saints un couple d’Amants heureux
Leur Fête est devenue   depuis LA VALENTINE
La Fête des Jeunes la FÊTE DES AMOUREUX. 
 

Từ đâu ngày lễ một Thánh nhân cao thượng
Bị lưỡi búa của Rôma phong kiến chặt đầu
Đã trở thành ngày hội dân gian truyền thống
Của mọi người: Ngày Hội của Tình Yêu ?
 
Phải chăng bên cạnh Thánh Nhân 
 có một nàng Thánh Nữ
Một bạn đời một người yêu   nhân hậu thuỷ chung
Đã vì Đức Tin theo tiếng gọi của Thiên đường
Cùng trong một ngày   cùng một cực hình chia sẻ?
 
Ôi phép lạ của Tình Yêu!
Hỏi có gì người ta
 không thực hiện?
Để được muôn đời với người thương trong
 vòng tay âu yếm
Cả trong hư vô cả trong điều không thể có khi nào
Sống bên nhau và chết cũng bên nhau!
 
Họ đã làm như vậy . Và nỗi đau cao cả xé lòng
Đã biến cặp Thánh Nhân thành cặp Tình Nhân
biểu tượng
Và ngày lễ của họ đã biến thành Ngày Truyền Thống
Ngày VALENTINE ngày hội của Thanh Niên
Của TÌNH YÊU MUÔN THUỞ THANH XUÂN. 

More...

TÙNG VÀ PHONG LAN

By

          Ta yêu Tùng
Vì Tùng vươn cao mọc thẳng;
         Ta yêu Tùng
Vì Tùng sâu gốc bền cành;
         Ta yêu Tùng 
Vì Tùng trong phong ba đứng vững;
         Ta yêu Tùng
Vì trăm năm Tùng vẫn tươi xanh;

        Tuyết sương năm tháng luyện mình
Phục linh hổ phách trường sinh giúp đời! 
 

“Ta yêu Phong Lan
Dịu dàng diễm lệ
Ta yêu Phong Lan
Sắc thắm muôn màu
Ta yêu Phong Lan
Cuộc đời bình dị
Ta yêu Phong Lan
Hương ngát rừng sâu

           Tươi Lan tươi vẹn trước sau
Thơm Lan thơm cả cung sầu nhịp vui!




“Tùng và Phong Lan
Kiên cường bên yểu điệu;
Tùng và Phong Lan
Nắng sớm gọi chiều sương;
Tùng và Phong Lan
Thanh gươm và tiếng hát
Tùng và Phong Lan
Sự nghiệp với tình thương.

           Đời ai mong trọn chữ “hằng”
Yêu Tùng yêu cả Phong Lan mới là... 


          “Người ta hỏi:
“Tuổi già còn chăm sóc
Vạn lớp Tùng xanh muôn đoá Phong Lan.
              Để làm gì?

Ta gảy nhẹ khúc huyền cầm ta đáp:
           “Cho Đời thơm hôm nay
            Cho Nước trẻ muôn xuân
       Bao la gió núi trăng ngàn
Biển Đông sóng lặng Trời Nam thái bình!

          Tùng ơi! Biếc sắc trời xanh
Phong Lan ơi! Gửi thơ mình một câu:
          Trời hoa biếc mãi mai sau
Phím tơ rung mãi nối đau Con Người!
          Giã từ Tùng Phong Lan ơi!”
 

More...

ĐỪNG DÂM CHẾT HÒA BÌNH - THƠ FERRUCCIO BRUGNARIO

By

 Đừng nhai sống Hoà Bình
Đừng đáp lại những núi cao
                                     xác chết
Bằng những núi đầy xác chết
                                     cao hơn !
Hãy đưa cái đói xa đi khỏi ánh  mắt nhìn
                                    của triệu triệu
  trẻ thơ khốn khổ !
Hãy thắp sáng lên nụ cười hớn hở
           trên mảnh đất Palestin
                     làm vang lên tiếng hát thanh bình!

Đừng đâm chết!
x
in đừng đâm chết Hoà Bình
                     từ phía sau lưng!
 

Hãy cởi đi chiếc áo choàng cô đơn
                    của nhân dân Cuba
                    của nhân dân Irak !

Hãy đánh sập cái màn đêm sâu
mịt mù giá tuyết     
                          
nơi  thất thểu lang thang
                     triệu triệu dân lành!

Chớ trả lời
          đừng trả lời người chết
                bằng những lò thiêu
                         muôn vạn khác sinh linh!

Hãy cắn chặt môi
           hãy nén chặt  tim mình
Đừng tán dương  chiến tranh
Không tán dương chiến tranh !
                       
                       Ferruccio Brugnario
            
                       Tạp chí LE MENSUEL Bruxelles số 298 tháng 1/2002

                       Người dịch : Hoàng Hữu  Đản 

More...

CÁI DẢI MŨ POMPADOUR MỘT CUỐN SÁCH CỦA NIỀM TIN VÀ LÒNG NHÂN HẬU

By



            Nhân kỷ niệm lần thứ 23 ngày mất cùa Nhà Thơ MAURICE CARÊME (Bỉ)
                             
                                    13 / 01 / 1978 – 13 / 01 / 2001
 
  
                                          Nhà thơ MAURICE CAREÂME 

       Không ở đâu bằng ổ cuớn CÁI DẢI MŨ POMPADOUR  phong cách kể truyện của Maurice Carême tỏ ra thật là siêu đẳng và có tác dụng rung động lòng độc giả  đến thế. Nội dung các truyện kể vẫn là câu truyên đời thường không phải chuyện  riêng của trẻ con mà của toàn xã hội cũng không phải dành riêng cho  trẻ con mà cho cả mọi người. 
Cuôc sống con người không phải chỉ giới hạn  ở sự ăn mặc đi lại học hành lao động nghỉ ngơi giao tiếp và những hoạt động thấy được nghe đưôc sờ được mà thôi. Con người cón có một cái đầu óc để tư duy một trí tưởng tượng để mơ mộng và một trái tim để yêu thương và  giân hờn yêu cái đáng yêu và giận cái đáng giận. Hành động cụ thể xảy ra trong một thời gian và một nơi chốn nhất định Nhưng tư duy tưởng tưởng và tình cảm con người- tức là hoạt độngtâm linh- thì vượt ra ngoài mọi giới hạn không gian và thời gian đả đành  mà tự thân nó cũng phát triển  không giới hạn..

       Tôi đọc truyện đầu tiên NHỮNG HẠT DẺ. Trong chiến tranh một bé gái người Bỉ sơ tán sang  một vùng biên giới nước Pháp. Mẹ em ốm bệnh. Hằng ngày em ra cửa hiệu thực phẩm mua bánh bit-cốt về cho mẹ thấy trong một chiếc thẩu thuỷ tinh bày bán những hạt dẻ mà em thích. Nhưng không có tiền em đành rỏ nước bọt nhìn cho đờ thèm rồi về. Ngày nào cũng vậy. Một hôm em không thấy cái thẩu hạt dẻ đâu em buồn thì bỗng em đụng phải  cái gì dười chân em. Em cúi xuống: một thẩu đầy hạt dẻ! Không suy nghĩ lâu em cúi xuống xọc  hai tay vào  bốc luôn hai  nắm to ấp vào chiếc tạp-dề của mình.  Bà chủ quán trông thấy mắng em : -“ Có phải ở nước cô   bọn con gái nhỏ có cái mốt vào chôm đồ trong các cửa hàng không hả?”  -“Nhưng đây không phải là ăn cắp ! Những hạt dẻ này là từ nước tôi mang đến. Người ta đã hái chúng ở núi Hoàng Dương!”  Đọc tới đây cùng một lúc tình cảm và tư duy tôi bị xúc động.  Đây là lời một em bé sao ?  Không mua ngang nhiên bốc hai nắm hạt dẻ trong một cửa hàng bà chủ cửa hàng bắt được mắng -  không phải mắng em mà mắng “bọn con gái nhỏ nước em có cái mốt vào các cửa hàng chôm đồ” Em đã phản đối rành mạch dụa trên một thứ lẽ phải bẩm sinh lắng sâu trong tiềm thức  mà vẫn theo y thức bản năng ấy em nghĩ rằng như em mọi người đều phải có. Và em đã nhân danh không phải  cá nhân em mà là nhân danh bọn con gái  nước   em dõng dạc tuyên bố : "Đây không phải là ăn cắp” vì hạt dẻ này người ta ( tức nước ngoài) đã lấy  từ núi Hoàng Dương của nước em – Nói cách khác em khẳng định theo quan niệm nhân bản bé thơ của em :  hạt dẻ la hạt dẻ của nước em em có quyền  sử dụng hợp pháp chứ không phải là ăn cắp ; còn các người lấy hạt dẻ của nước em đem về bán tại nước các người mới là bất hợp pháp   mới thực sự là ăn cắp! Nhưng em đa lịch sự không nói toạc ra thôi.
 
       Đây là cái điều vừa bình thường vừa đáng kinh ngạc trong tư duy của một em bé. Và  chi tiết sau đây mới là cái sâu sắc đáng kinh ngạc trong tình cảm của em. Bị mắng em đã phải trả lại hạt dẻ vào trong thẩu. Về nhà thay áo em thấy có cái gì cồm cộm. Thì ra là một hạt dẻ còn sót lại Em run rẩy vừa vuốt ve nó bằng đầu ngón tay vừa bỗng nhiên  thấy như  do một phép lạ nào đó mà nó được treo lên trên  một cành cây nhỏ của núi Hoàng Dương dưới một bầu trời xán lạn và rộng hơn cả bầu trời bao la….Rồi em làm một cái túi nhỏ đựng hạt dẻ  buộc nó vào sợi dây chuyền em mang ở cổ giữa chiếc bùa bảo vệ sức khoẻ và cái tượng Đức Bà La Loriette quan thầy của quê  em. Từ nay em không còn phải đứng lại ở trước cửa tiệm bánh nữa : “Chả phải là  tôi đang mang cả quê hương tôi trên ngực là gì đây? “  Maurice Carême phải là một con người  như thế nào mới xây dựng nên được  hình tượng một em bé biết yêu nước một cách cụ thể sâu sắc mãnh liệt và thông minh   trân trọng  và cảm đông đến như vậy...

         Một truyện khác CON NGỰA BẬP BÊNH lại nói đến cái tình người nhân hậu bao la. Bác Louis thắc mắc với cả Thượng Đế đấng cầm cân nẩy mực  cuộc đời trần thế mà lại để cho đời đầy dẫy không biết  cơ man nào là số phận bị dập vùi trong bất hạnh. Bác làngười  bị bệnh Parkinson đi cầu xin phép lạ của Đức Bà La Loriette. Bé Jean-Pierre thì  mang tật nguyền từ buổi sơ sinh mồ côi cha mẹ ở với ông bà ngoại có năm con cũng đều chết cả. Bán hết tất cả hy sinh tất cả ông bà vẫn không sao nuôi chữa cháu được đanh tìm đến La Loriette mong được một  phép lạ cứu đứa cháu tật nguyền. Theo niềm tin của nhân dân vùng này thì  các trẻ em tới đó mỗi em rước một ngọn nến và phải giữ sao cho ngọn nến không tắt. Nếu em bé tự ý muốn của mình trao ngọn nến cho một người lớn thì người lớn kia được khỏi bệnh Ngược lại nếu một người lớn tự mình  lấy ngọn nến từ tay một đứa bé thì đứa bé được khỏi bệnh..Bác Louis thấy Jean-Pierre và cùng một lúc Jean-Pierre cũng thấy bác. Tất nhiên hai người đã tìm nhau bác Louis thì với ý  định xin Jean-Pierre cho bác ngọn nến của em  để Đức Bà xứ La Loriette ban phước chữa cho em khỏi bệnh. Jean-Pierre thì muốn tự mình trao ngọn nến mình cho bác Louis  để bác được khỏi bệnh Parkinson nhờ phép lạ Đức Bà. Trong lúc vội vàng ngọn nến không may bị tắt. Cả hai bên biết chuyện không lành càng quyến luyến nhau. lễ xong ra về không dứt. Bác Louis hứa sẽ tới thăm Jean-Pierre. Bác đã khỏi bệnh. Vài tuần sau bác đi mua một con ngựa bập bênh rất đẹp để tặng em nhưng  tìm đến nhà thì em vừa chết cách ba hôm. Thương qua bác ôm ngựa lên tận đỉnh đồi đặt ngựa xuống trước mộ và khấn: 
“Bác tới đây Jean-Pierre ơi!.Bác không quên cháu đau cháu biết đấy. Bác mang tặng cháu mợt con ngựa bập bênh rất đẹp đây…!

         Tình thương của con người có những lúc cao cả trong suốt sáng ngời và cảm động là như vậy. Và  bác  Louis kể lại : “ Tôi thấy con ngựa bập bênh nhẹ nhàng trên mộ như thể Jean-Pierre vừa cỡi lên nó.”. Bác    kết luận với giọng nói và tấm lòng mênh mông nhân hậu : “ Nếu tôi là Đức Chúa Trời thì tôi vẫn phải quản lý Cuốn Sách Lớn của tôi– cuốn sách Số Phận-  nhưng một cách khác kia!”.  
         
  
       
         Truyện “Cái dải mũ Pompadour” kể chuyện một em bé rất sung sướng được mẹ mua cho một chiếc mũ mới có cái dải Pompadour đẹp tuyệt vời. Em ngắm nghía nó em tự hào vì nó như là niềm hạnh phúc lớn lao nhất đời em. Không may em bị bệnh sởi ảnh hưởng đến con mắt gần như bị mù. Chạy chữa khắp nơi bệnh có giảm nhưng em vẫn chưa dám mở mắt nhìn còn đau lắm. Ba em cho em đi chơi nhiều nơi trong vùng kể cho em  vừa chuyện thật vừa chuyện thần tiên : em  nhìn thấy tất cả nhưng bằng tưởng tượng qua đôi mắt của ba. Trở về nhà nhớ lại cái dải mũ em bỗng hát cho ba em nghe bài hát mà em đã ứng khẩu hát lên khi em được mẹ tặng chiếc mũ mới với cái dải Pompadour. Ba em vụt nghĩ ra :”Sao mình ngốc thế nhỉ ?” rồi biến mất về phía buồng em lát sau ông trở lại sẽ đặt lên đùi em một cái túi bằng giấy. Em sờ vào túi kêu lên sung sướng “ Cái  mũ của tôi ! Cái mũ của tôi!” Ngón tay em đã thoăn thoắt mở  túi  ;  em khẽ hé rồi ráng mở to đôi mắt để  nhìn cái mũ mới có cái dải Pompadour yêu quý của em mặc dầu ánh sáng đốt cháy mắt em khác nào một thanh sắt nung đỏ…Nhờ vậy mà em lành bệnh.  Phải chăng câu truyện muốn khuyên người ta  hãy tự cứu lấy mình trước hết bằng chính nghị lực của mình và bằng niềm tin yêu mãnh liệt cuộc sống?
 

        Các truyện khác cũng vậy. Về mặt này hay mặt nọ Maurice Carême  ca ngợi những đức tính và tình cảm tốt đẹp của con người bắt đầu từ những tình cảm thiêng liêng của gia đình yêu cha mẹ yêu em út (Sương mù Ông Thứ Năm…) kế đến là yêu bạn bè hàng xóm yêu những con vật mình nuôi tiến tới yêu tất mọi người nhất là những người bất hạnh rồi sau cùng mênh mông và sâu sắc nhất là yêu quê hương Tổ Quốc. Cả đến con quỷ hiện hình trong nhân vật mụ phù thuỷ Bella cô bé kể truyện cũng chỉ ghét ở nó cái thói dộc ác thù hằn dai lợi dụng làm khổ người khác nhưng chưa  căm thù đến mức độ  tìm cách tiêu diệt.. Bởi vì  em cũng có nhiều lần hái trộm táo của mụ ta; mụ ta mách ba mẹ em sửa phạt em cũng có cái lý đúng của mụ. Trong tâm hồn em luôn luôn tồn tại cái yếu tô hàng đầu làm nên bản lĩnh con người đó là  cái tiềm  thức bản năng về sự phân biệt phải trái.
 Những tập truyện kể khác của Maurice Carême như Hòn Bi thuỷ tinh Vương quốc các loài hoa Truyện kể cho Caprine…có nhửng yếu tố hoang đường-   bên ngoài hoang đường  nhưng bên  trong hiện thực.

         Tập Cái Dải mũ Pompadour trừ truyện Những chiếc bánh kẹp- đều được xây dựng từ những tư liệu hiện thực có khi được lãng mạn hóa cho  dễ thấm vào lòng người và phát huy tác dụng giáo dục sâu sắc của nó . Đọc Maurice Carême trẻ thơ cũng như người lớn ai cũng thấy yêu cái đẹp cái tốt và ghét cái xấu ai cũng mong muốn và nghĩ : giá như cái thế giới này một ngày kia được như cái thế giới  dễ thương mà chính  Maurice Carême mong muốn : nếu không phải là hết hẳn những số phận bất hạnh hầu như  đã được định sẵn trong Quyển Sách Lớn  cuả Thượng Đế thì ít ra cũng có nhiều người rất nhiều người như bác Louis biết quên nỗi đau riêng của mình để nghĩ đến -và cứu chữa nỗi đau người khác.
 Tập truyện Cái Dải Mũ Pompadour cũng như những tập truyện khác của Maurice Carême là cuốn sách của Lòng Nhân Hậu của Niềm Tin .

      Trong cuộc sống ngày nay mà niềm tin đang  bị xói mòn một cách đáng báo động những cuốn sách như vậy đáng quý đáng trân trọng và đáng đọc biết bao trước hết cho những bậc làm cha me thấy con mình đang có nguy cơ trượt  trên một con đường dốc dần dần do ảnh hưởng tai hại cũa những sản phẩm  văn hóa thiếu văn hóa từ mọi nẻo đổ về. 
                           

                               Thành phố Hồ Chí Minh mùa  xuân đầu thế kỷ

                                                    HOÀNG HƯU ĐẢN
 

More...

MỘT CUỐN SÁCH MÀ MỌI NGƯỜI NÊN ĐỌC

By


             


              Cuốn  PARIS - SAIGON - HANOI  của  Philippe DEVILLERS viết và Hoàng Hữu Đản dịch vừa được Nhà xuất bản Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh tái bản. Đây không đơn thuần là những tư liệu lịch sử  mà thực sự nó là một bộ phim sinh động một cuốn tiểu thuyết hấp dẫn   diễn tả lại một cách hoàn toàn trung thực một giai đoạn  lịch sử quan trọng với những nguyên nhân xa gần đã gây ra nó   những nhân vật lịch sử có thật  đúng với nhân cách vai trò công lao và trách nhiệm của từng người trong  cuộc chiến tranh Pháp-Việt giữa thế kỷ vừa qua.
 Đọc PARIS – SAIGON - HANOI một bên  chúng ta thấy rõ và căm ghét bộ mặt  bỉ ổi của Chủ nghĩa thực dân mới với những viên cao uỷ dô đốc tư lệnh đầy tham vọng lỗi thời che giấu sự thật xuyên tạc thông tin đánh lừa cả Chính phủ họ vốn lúc đầu đã có lúc mong muốn hoà bình và hợp tác để gây ra và kéo dài cuộc chiến tranh vô cùng tai hại cho cả hai bên mà đáng lẽ ra đã được kết thúc êm ấm với Hội nghị Fontainebleau  và Tạm ước 14 tháng 9/1946 rồi.  Một bên chúng ta lại tự hào về Truyền thống của Dân tộc Việt Nam yêu nước   đấu tranh bất khuất kiên cường cho Độc lập Tự do của Tổ Quốc và cho  Hoà Bình Dân chủ và Hữu nghị giữa các dân tộc mà tiêu biểu trong cuốn sách này là BÁC HỒ với trí tuệ thông minh xuyên suốt lịch  sử   ý chí chiến đấu sắt thép trước kẻ thù và tấm lòng nhân hậu vô biên đối với nhân dân Ngoài ra chúng ta cảm phục cái quan điểm rạch ròi và sáng ngời tình - lý của nhà nghiên cứu lịch sử đầy tài năng  Philippe DEVILLERS  đã lý giải một cách hoàn toàn khách quan và trung thực một cuộc chiến tranh vô cùng tai hại cho cả hai dân tộc Việt Nam và Pháp mà trách nhiệm gây ra và kéo dài căn bản và chủ yếu là thuộc về Chính phủ Pháp .  theo như lời bạt của dịch giả cũng nên cảm ơn cả sự ngẫu nhiên đã khiến  một Việt kiều yêu nước nữ tiến sĩ sử học THU  TRANG có dịp giới thiệu một dịch giả Việt Nam đáng tin cậy với   tác giả cuốn sách bạn mình   đang tìm người đáng tin cậy để phó thác  việc dịch và xuất bản cái công trình 40 năm ôm ấp của mình   làm món quà hữu nghị cho những người bạn Việt Nam… PARIS – SAIGON – HANOI  cuốn sách đúng tốt   và hay mà người Việt Nam ta nên đọc cần đọc./.  

TP Hồ Chí Minh ngày 20 tháng 10 năm 2003


                                                          
Đan Thanh

More...